Ôn Noãn nghe xong, đỏ mặt.
Mặc dù cô và Hoäc Minh sống chung, nhưng để cô chủ động trong chuyện tình nam nữ thì cô vẫn còn chút áp lực tâm lý.
Hơn nữa, anh không có thời gian về nhà.
Cô cũng không thể tự mình đưa tới để anh.
Chỉ nghĩ thôi Ôn Noãn cũng cảm thấy ngại ngùng rồi.
Sự thật đúng là vậy, Hoắc Minh bận tối mắt tối mũi, đã ba ngày liên tiếp không về nhà.
Sao Ôn Noãn có thể lấy chuyện của mình ra làm phiền anh?
Mỗi ngày cô chỉ có thế mang bữa sáng và một bộ quần áo. tới đó, Hoặc Minh cũng không nói gì!
Thứ tư, Ôn Noãn làm bạn với Ôn Bá Ngôn cả ngày.
Buổi tối, cô ở căn hộ làm xíu mại để ngày mai mang tới cho Hoấc Minh.
Đang bận rộn thì Hoäc Minh gọi điện thoại tới.
Có lẽ vì đã quá mệt mỏi, giọng anh khản hơn hẳn bình thường: “Lát nữa tôi sẽ về nhà!”
Ôn Noãn sửng sốt, sau đó hai má nóng lên, anh...Sắp trở Về sao?
Tim cô loạn nhịp một hồi lâu
Giọng điệu của Hoäc Minh lại nhẹ nhàng hơn một chút: “Không chào đón à?”
“Không phải!” Ôn Noãn khẽ nói: “Cái đó... Tôi chuấn bị đồ. ăn, anh muốn ăn gì?”