Cổ Trường Khanh đột nhiên xoay người Hăn lấy điện thoại ra, mở thư viện ảnh riêng tư. Bên trong chỉ có một bức ảnh duy nhất của Ôn Noãn. Chuyện đã xảy ra cách đây hai ba năm trước, lúc đó, ngày nào hắn cũng tăng ca đến tận khuya, Ôn Noãn luôn chuẩn bị cơm chờ hẳn về. Đêm đó, vì đợi quá lâu nên cô đã ngủ gục. Cô trằng nõn nà, ngủ trông rất ngoan.
Về đến nhà, tuy mệt mỏi nhưng lòng hản lại mềm nhữn khi thấy dáng ngủ của Ôn Noãn.
Ma xui quỷ khiến thế nào, hản đã chụp được bức ảnh này.
Sau đó, hẳn theo đuối Hoäc Minh Châu, dứt khoát chia tay cô, nhưng mãi vẫn không xóa ảnh... Bản thân Cố Trường Khanh cũng không biết tại sao mình lại không xóa.
Rõ ràng hản chẳng thích lầm!
Rõ ràng quá khứ của hãn với cô cũng không tốt lầm!
Hản nhìn bức ảnh rất lâu, tận đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, giọng bà Gố truyền vào: "Trường Khanh, mẹ có chuyện muốn nói với con”
Cố Trường Khanh trả lời rồi cất điện thoại đi.