Ôn Noãn biết mình thích anh.
Cho dù đó là thích vì cảm kích, hay thích vì ngoại hình nối bật của Hoäc Minh, dù có thế nào thì đó cũng là thích.
Hơn nữa cô ở bên anh cũng vì khiến anh vui vẻ mà. Vậy tâm trạng sa sút hiện giờ của cô rõ là vô lý!
Ôn Noãn nhẹ cụp mắt, thốt ra hai chữ khe khế như mèo con: “Thích lắm!”
Ngón tay thon dài của Hoäc Minh nhẹ nhàng xoa môi cô, động tác chậm rãi thoáng chứt mập mờ.
Ôn Noãn đỏ mặt, tim đập nhanh.
Nhưng cô cũng không quên việc chính, khẽ ôm cố anh hỏi: “Chuyện Đinh Tranh hãm hại tôi hết cách thật rồi hả?”
“Em để ý ánh mắt người đời đến thế sao?”
Ôn Noãn nững nịu lấy lòng anh, đợi anh vui vẻ thì mới nói: “Tôi không muốn mấy bạn nhỏ tôi từng dạy phải thất vọng về. tôi, rồi nghĩ cô giáo Ôn của bọn chúng là người không đứng đản”
Hoäc Minh vùi mặt vào gáy cô, cúi đầu mỉm cười
Nụ cười của anh thoáng chút giễu cợt.
“Bây giờ cô giáo Ôn nằm dưới người tôi, có chỗ nào đứng đần nhỉ?"