Trong lòng Bạch Vi xuất hiện mười ngàn câu chửi thề. Cô ấy căng da đầu nhận điện thoại.
Giọng nói trầm khàn của Hoäc Minh vang lên: “Sao lại không ở nhà? Đi đâu?”
Bạch Vi nhìn Ôn Noãn một cái. Mẹ nó! Thật sự bị ăn sạch sẽ rồi!
Cô ấy nói rồi, sao tự nhiên bác Ôn lại không xảy ra việc gì nữa, còn có Cố Trường Khanh cũng đột ngột quay xe chùi đít, hóa ra đều do luật sư Hoắc chen chân vào.
Diêm Vương ngành luật ra mặt vì phụ nữ, thật là quá đã.
Bạch Vi cũng là người biết lợi dụng người khác, cô ấy cố ý nhỏ giọng nói: “Luật sư Hoắc, tôi là Bạch Vi đây!... Ừ, là bạn học đại học của Ôn Noấn, chúng ta đã từng gặp rồi! Đúng đúng... Cô ấy đang ở với tôi, đau lòng lắm, vừa khóc vừa nói, lại còn uống nhiều rượu nữa”
Hoäc Minh mới về nhà, lúc này anh đang đứng trước cửa sổ sát đất, ngón tay thon dài nhẹ nhàng kéo cà vạt ra.
Động tác đơn giản, vừa nhã nhặn vừa đẹp.
Nghe được lời Bạch Vi nói, anh nhíu mày: “Uống rượu? Cô ấy sao thế?”