Hoäc Minh không có ý tức giận.
Anh cười nhẹ một tiếng, sau đó vào phòng thay đồ lấy quần áo đi tắm.
Ôn Noãn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói chuyện với Bạch Ví.
Cô không muốn tiếp tục nói chuyện của Cố Trường Khanh nữa nên hỏi: “Vừa rồi cậu nói có hai chuyện, còn chuyện gì nữa?”
Bạch Vi im lặng một lát rồi nói: “Học viện của chúng ta định tổ chức một buổi họp lớp, nghe nói là do Đinh Tranh đứng đầu. Con khốn này vẫn còn ôm ý đồ riêng, cứ muốn hợp tác với đại học T”
Đại học T?
Cố Trường Thanh tốt nghiệp đại học T, Đinh Tranh chắc chẳn sẽ mời hắn.
Ôn Noãn lập tức không muốn tham gia.
Bạch Vi cũng vô cùng tức giận, cô ấy lớn tiếng: “Người phụ nữ này cứ không chịu để yên! Tự cô ta thích làm người thứ ba, đã là mèo mả gà đồng thì chớ, còn làm đủ mọi cách kêu toàn thế giới chúc phúc cho cô ta! Tớ thấy chủ yếu cô ta đang nhắm vào cậu, đi khắp nơi nói cậu thất tình thất nghiệp không dám đi đâu.”
Ôn Noãn không muốn để tâm tới loại người này.
Cô chỉ nói để suy nghĩ rồi cúp điện thoại, vừa ngước mắt lên liền thấy Hoắc Minh đang mặc một bộ áo choàng tắm, đứng ở cửa phòng tắm. Vóc dáng của anh rất tốt, chỉ nhìn thôi cũng thấy đã mắt.