Ôn Noãn đi theo Hoắc Minh về căn hộ.
Cô nghĩ một lúc rồi vẫn hỏi anh: “Anh...Có phải anh đã ra tay với Cố Thị không?”
Hoäc Minh dừng lại, tùy ý hỏi: “Muốn xin tha cho Cố Trường Khanh?”
“Không phải”
Ôn Noãn ngượng ngùng nghịch nghịch hai chai rượu vang đỏ kia.
Hoäc Minh chăm chú nhìn cô trong chốc lát, đi đến sô pha, ngồi xuống, bật TV lên xem tin tức tài chính và kinh tế. Một lúc lâu sau, anh thấy Ôn Noãn vẫn còn đứng đó, lạnh nhạt ói: “Không nấu cơm à?”
Ôn Noãn gật đầu.
Trong lúc thay quần áo, cô không nhịn được mà nghĩ: Hoäc Minh không muốn thì phải? Tác dụng của cô bây giờ chính là nấu cơm, quét tước, dọn dẹp nhà cửa, chạy vặt cho anh, tiện thể quản lý hai ca làm việc của dì giúp việc trong nhà.
Thực sự không nhìn ra Hoắc Minh còn biết kìm chế dục vọng như vậy.
Ôn Noãn nấu cơm, Hoäc Minh cũng không rảnh rỗi, nhận mấy cuộc điện thoại. Khi anh vừa buông điện thoại xuống chuẩn bị đi tắm thì màn hình di động của Ôn Noãn đang đặt trên bàn trà sáng lên.
Hoäc Minh nhìn về phía phòng bếp, thuận tay cầm điện thoại của Ôn Noãn lên.