Ôn Noãn thay quần áo ra ngoài. Lúc gần đi, cô nhìn về hướng phòng sách.
Hoäc Minh vẫn đang làm việc trong phòng sách, cô nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ về trước mười rưỡi.”
Lời nói bình thường khiến Hoắc Minh nhẹ nhàng thở ra. Rốt cuộc trong nhà có thêm một người sẽ khác trước.
Thật ra có hơi gò bó và bất tiện, nhưng trước mắt anh cảm thấy cũng không tệ lắm, Ôn Noãn không phải rất dính người nhưng lại đủ dịu dàng, nấu ăn rất hợp khẩu vị, còn biết dọn dẹp, quả thật giống như là...
Hoäc Minh không nghĩ tiếp. Anh chỉ khế “ừ”.
Ôn Noãn ra cửa, chuẩn bị bắt taxi ngay cổng của khu chung cư, nơi này ở vị trí đắc địa, hẳn là rất thuận tiện để bắt xe.
Nhưng không ngờ cô vừa đi ra thì một chiếc xe thể thao màu đen đã chặn trước mặt cô.
Trong gió đêm mạnh mẽ, Cố Trường Khanh xuống xe.
Ôn Noãn vừa nhìn thấy hắn thì trong lòng run lên, từ tận đáy lòng cô rất sợ ở một mình với hẳn, chưa kể vẻ mặt hung ác nham hiểm của hắn lúc này.