Hoäc Minh quay lại xe, đúng lúc Ôn Noãn cũng mua đồ xong.
Cô xách lên xe.
Hoäc Minh nhìn đồ trong tay cô, hỏi: “Em mua gì vậy? Một túi lớn như này.”
“Tôi mua hai đôi dép đi trong nhà và hai cái áo choàng tắm”
Phụ nữ luôn thích mua sắm, dù là những đồ dùng bình thường trong nhà cũng không kìm lòng mà xem một chút.
Hoäắc Minh liếc nhìn: “Đồ đôi?”
Ôn Noãn xấu hổ: “Không phải! Là tôi thấy anh toàn đồ màu trắng...
Để làm dịu bầu không khí, cô ho nhẹ một tiếng: “Không phải anh mua thuốc à, mua được rồi sao?”
Ánh mắt Hoäc Minh trở nên thâm thúy.
Anh nhìn cô lúc lâu mới chậm rãi ung dung lấy hai hộp đồ từ trong túi quần ra, đặt trên bảng điều khiển ... Mấy từ nghe nhiều nên quen kia khiến Ôn Noãn chỉ hận không thể cần đứt đầu lưỡi.
Sao cô cứ phải hỏi kia chứ? Hoäc Minh là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, bình thường trông rất nghiêm túc nhưng khi riêng tư lại rất thoải mái.