Hoäc Minh trêu thì trêu nhưng vẫn vui vẻ đồng ý.
"Em biết anh trai là tốt nhất." Hoäc Minh Châu lại kéo Cố Trường Khanh để hòa hoãn mối quan hệ giữa họ, cô ấy luôn cảm thấy giữa họ có gì đó không thích hợp nhưng không rõ nguyên nhân là gì.
Cố Trường Khanh muốn làm con rể nhà họ Hoäc, tập đoàn Hoäc Thị lớn gấp mấy lần tập đoàn Cố Thị, hơn nữa xét về giao thiệp thì nhà họ Cố càng không thể đánh đồng với nhà họ Hoäc.
Một Ôn Noãn không đủ khiến hắn trở mặt với Hoắc Minh. Hắn khách sáo nói: "Cảm ơn anh.” Hoäc Minh cười nhạt.
Anh lại cầm cuốn tạp chí lên thản nhiên lật xem, thái độ anh thờ ơ, Hoäc Minh Châu làm nững cũng không tác dụng.
Bốn giờ rưỡi chiều, Hoäc Minh đứng dậy. "Con còn có việc nên về trước đây."
Ông bà Hoắc khó lắm mới gặp được con trai nên đương nhiên sẽ giữ anh lại ăn cơm.
"Lần sau đi ạ! Con thật sự có việc." Hoäc Minh sờ đầu em gái.