Lông mày Gố Trường Khanh nhướn lên. Hản nghĩ, có lẽ bị dính lúc ở câu lạc bộ.
Thế là hẳn cười một tiếng để giấu diếm: "Sáng sớm anh đến bệnh viện thay băng, có thể là đã cạ vào người y tá."
Hoäc Minh Châu không hài lòng, nghịch móng tay, có hơi nóng nảy: "Cô y tá đó chắc chắn rất trẻ trung xinh đẹp nhỉ? Lúc cô ta đổi thuốc cho anh thì chắc chăn anh rất hưởng thụ."
Cố Trường Khanh phì cười.
Hắn nhéo má cô ấy: "Em ghen à?"
Hoäc Minh Châu yêu hẳn sâu đậm nên thật không hề nghi ngờ, hắn dỗ dành một lúc thì cô ấy đã bỏ qua chuyện này, dựa
vào vai hẳn với vẻ mặt ngọt ngào.
Ông Hoắc đặt quân cờ xuống, nói: "Là con gái thì nên dè dặt chút!"
Làm sao bố mẹ không hiểu con cái cơ chứ? Hoắc Minh đã nhắc nhở rằng tính cách Minh Châu quá thành thật, sẽ bị Cố Trường Khanh ăn tươi nuốt sống.
Hoäc Chấn Đông lại cảm thấy con gái đơn giản, tìm một người biết tính toán như Cố Trường Khanh cũng là chuyện tốt.