Mặc kệ xuất phát từ sự biết ơn hay vẫn do sức hấp dẫn của Hoắc Minh.
Ôn Noãn ôm cổ anh, hôn nhẹ anh một cái.
Hoäc Minh nhìn chằm chăm cô, ánh mắt nóng bỏng khiến cho cả người Ôn Noãn nóng lên, cô lấy hết can đảm hỏi: “Muốn tiếp tục nữa không?”
Bỗng nhiên Hoäc Minh nghiêng người.
Anh tiến cô lùi... Ôn Noãn bị ép năm xuống, khó khăn dùng tay chống đỡ bản thân.
Cô không dám nhìn Hoäc Minh, cụp mắt xuống, dưới ánh đèn, hàng mi dài tỏa bóng xuống như một hàng quạt nhỏ.
Anh nắm chặt một bàn tay cô, áp lên khuôn mặt đẹp trai của mình, để cô cảm nhận.
“Cô giáo Ôn, thích không?”
Ôn Noãn mở to hai mắt, mặt đỏ bừng.
Hoäc Minh dùng mũi huých tay cô, rất tự tin mà nói: “Hai †a ở chung, cũng không biết ai hời ai đâu, tôi muốn nhìn dáng vẻ mong muốn của em”
“Tôi không có! Tôi muốn ngủ." Ôn Noãn chui vào chăn.
Hoäc Minh ra vẻ đáng tiếc.