Ôn Noãn rất mệt.
Nhưng giờ mới nửa đêm, cô lăn qua lăn lại không ngủ được, mỗi khi mê mang ngủ, cô sẽ cảm thấy mình được ôm lấy bởi một vòng tay rắn chắc, và người đàn ông sẽ nhẹ nhàng gọi tên cô: “Ôn Noãn...”
Cô sực tỉnh.
Trong phòng ngủ tối tăm, chỉ có ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, khiến người ta cảm thấy mơ hồ và không chân thật.
Ôn Noãn ngồi dậy, võ nhẹ vào mặt mình.
Không phải mơ.
Cô đang ở nhà Hoäc Minh, còn ngủ trên giường anh...
Cửa phòng nhẹ mở ra, Hoắc Minh làm xong việc định trở về ngủ, vừa bước vào đã thấy Ôn Noãn ngồi trên giường, vẻ mặt mờ mịt giống như cún con đáng thương.
Hoäc Minh từ bỏ ý định bật đèn, ngồi xuống bên mép giường, xoa nhẹ mái tóc dài mềm mại của cô: “Sao còn chưa ngủ?”
Ôn Noãn thuận theo tay anh, dịu ngoan dựa vào đầu vai anh.