Dưới ánh mắt của anh, cơ thể Ôn Noãn khế run rẩy.
Hoäc Minh đưa điện thoại của mình cho cô: “Gọi điện thoại cho dì của cô đi, đừng để bà ấy phải lo lằng!... Điện thoại
của cô đã tắt máy suốt một ngày rồi!”
Ôn Noãn nhận lấy điện thoại, nhẹ giọng nói cảm ơn, đi tới trước cửa sổ gọi một cuộc điện thoại cho dì Nguyễn.
Dì Nguyễn vẫn đang lo lắng cô sẽ thỏa hiệp với Cố Trường Khanh, không khỏi hỏi nhiều thêm mấy câu.
Ôn Noãn cắn môi, không biết phải nói thế nào.
Một bàn tay thon dài đỡ lấy chiếc điện thoại trên tay cô, giọng Hoäc Minh vô cùng điềm đạm, nói: “Dì Nguyễn, Ôn Noãn đang đi cùng với tôi! Tôi họ Hoäc, luật sư Hoắc Minh”
Ôn Noãn vừa bất ngờ vừa kinh ngạc.
Cô thật sự không ngờ Hoäc Minh lại đồng ý công khai mối quan hệ này... Anh ta có biết mình đang làm gì hay không?
Không chỉ riêng cô, dì Nguyễn ở phía đầu dây bên kia cũng sợ ngây người.
Bà tự véo mình một cái thật mạnh: Không phải là mơ!