Ôn Noãn rời khỏi biệt thự.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, trời đất mù mịt, dưới đèn đường mờ ảo ánh lên những vũng nước trên mặt đất.
Ôn Noãn mang giày cao gót, thẫn thờ đi trong đêm mưa lạnh lẽo, cô đi rất lâu, mãi đến khi giày cao gót mài rách da khiến máu đỏ tươi chảy xuống mu bàn chân trằng nõn.
Đau, đau quá...
Ôn Noãn khẽ ngẩng đầu, mặc cho nước mưa lạnh lếo tạt xuống mặt.
Yêu Cố Trường Khanh là lỗi của cô!
Bây giờ cô chỉ hận hắn, cô không muốn phải dùng cả đời để trả thù, cô thà chết cùng hắn còn hơn.
Trong mắt Ôn Noãn tràn ngập nước mắt, nhưng nước mắt của cô không là gì trong đêm mưa lạnh giá! Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, mặc kệ nước mưa gột rửa...
Bỗng một chiếc ô đen che trên đỉnh đầu cô, rồi một bóng hình cao lớn phủ lấy cơ thể cô.
Ôn Noãn ngửa mặt lên.
Cô nhìn thấy Hoắc Minh.
Anh mặc bộ lễ phục, giống như vừa rời khỏi một nơi trang trọng nào đó, anh tuấn chín chẳn. Lúc này, anh chăm chú nhìn cô, nhiệt độ trong mắt anh khiến Ôn Noãn rung động.