Ôn Noãn không lên tiếng.
Cố Trường Khanh im lặng nhìn cô một lúc, đứng dậy đặt ly rượu xuống: "Ăn cơm đi!"
Thái độ Ôn Noãn khá lạnh lùng: "Cố Trường Khanh, anh không cần phải thế"
Nghe cô nói vậy, Cố Trường Khanh lập tức cười khẽ.
Hảẳn bước đến trước mặt cô, bóp nhẹ chiếc căm thon dài xinh đẹp của cô: "Cũng đúng! Quả thật chúng ta không nên như vậy, dù sao bây giờ em cũng xem anh như thú dữi... Ôn Noãn, em hận anh đến vậy sao?"
Ôn Noãn đứng thẳng, cô không để mình rơi lệ. Vì một kẻ như Gố Trường Khanh, không đáng.
Cô nhìn kỹ hắn, nhẹ giọng nói: "Tôi yêu anh hay hận anh cũng không thay đổi được điều gì."
"Vậy chỉ băng yêu anh đi, ít nhất sẽ có lợi cho em hơn, phải vậy không?" Cố Trường Khanh xoa nhẹ khuôn mặt của cô, sau khi xoa lại có cảm giác thích thú không muốn buông tay.
Bên cạnh hẳn có đàn bà, còn có cả một người vợ xinh đẹp chưa cưới.
Nhưng Ôn Noãn không giống vậy, cô là miếng thịt mà bốn năm qua hắn kiên nhãn chưa ăn, bây giờ hắn muốn nuốt cô vào bụng, ăn sạch không nhả xương!