Không như mong đợi, chuyến bay của thư ký Trương gặp trục trặc nên sẽ trì hoãn.
Cô ấy ngồi trong phòng chờ máy bay gọi điện thoại cho Hoäc Minh nhưng vì anh đang trong phiên toà thẩm vấn nên tắt mắt.
Mãi đến giữa trưa phiên tòa mới kết thúc, Hoäc Minh mở. máy mới thấy tin tức của thư ký Trương, anh nhíu mày suy nghĩ.
Trợ lý bên đương sự Tổng Giám đốc Lâm bước tới, rất cung kính nói: “Luật sư Hoắc, Tổng Giám đốc Lâm mong ngài nể mặt cùng ăn với ngài ấy một bữa”
Hoäc Minh cất điện thoại, cười qua loa: “Thay tôi cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm của các anh! Bữa cơm này tôi không ăn cùng được, tôi có chuyện quan trọng phải quay về thành phố B để xử lý”
Anh đang nói chuyện thì vị Tổng Giám đốc Lâm kia bước tới.
Một doanh nhân hơn bốn mươi tuổi với vẻ ngoài nho nhã đi tới bắt tay với Hoäc Minh, thân thiết nói: “Phong thái của cậu Hoäc Minh khi trong phòng thẩm vấn rất sáng suốt tài giỏi. Nếu hiện giờ cậu đã có việc quan trọng thì tôi không giữ cậu lại nữa, nhưng lần sau khi đến thành phố H thì cậu phải để tôi phục vụ chu đáo như một chủ nhà.”