Cố Trường Khanh liền cảm thấy có chút tẻ nhạt.
Hản dựa người vào đầu giường, hưởng thụ được vợ chưa cưới phục vụ, cô ấy bưng cơm rót nước... Không hề thấy cô ấy có chút tính tình nào của một vị thiên kim!
Hoắc Minh Châu xinh đẹp, Cố Trường Khanh cũng không phải là người đàn ông để mình chịu uỷ khuất.
Hản vẫy tay ra hiệu cho cấp dưới lui xuống, vây vợ chưa cưới dưới thân...
Hai má của Hoắc Minh Châu đỏ bừng, ngón tay thon dài chỉ vào ngực hắn, nhẹ nhàng nói: “Ngồi dậy nào! Anh còn đang bị thương mài”
Ánh mắt của Cố Trường Khanh thâm thúy, mang theo tính chiếm hữu của người đàn ông.
Cô ấy kìm lòng không đặng mà run rẩy.
Không khí trong phòng bệnh nhanh chóng nóng lên, Cố Trường Khanh rất nhiệt tình, sau hai tiếng mới buông tha cho cô ấy. Mọi chuyện kết thúc, Hoäc Minh Châu xấu hổ năm trong ngực hắn làm nũng: “Hôm nay anh làm sao thế?”
Cố Trường Khanh hơi lười biếng đáp: “Không có gì! Chỉ là anh muốn em”