Trong miệng dì Nguyễn ngậm đầy máu lẫn nước mắt, ra sức giấy dụal
“Ôn Noãn, con không được phép đi theo tên súc sinh đó!” “Con muốn dì phải ăn nói với bố con như thế nào đây?”
Một loạt tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, mấy người mặc đồng phục đi vào.
Dì Nguyễn ngẩn người một chút, sau đó bắt đầu điên cuồng gào thét: “Là tôi làm Cố Trường Khanh bị thương, mấy. người bắt tôi đi! Mau bắt tôi lại đi... Tôi tình nguyện ngồi tù! Ngồi cả đời trong tù cũng được! Đừng động vào Ôn Noãn... Cố Trường Khanh tôi cầu xin cậu đừng động vào con bé!”
Dì Nguyễn ôm đầu quỳ rạp trên đất.
Bà ấy hận mình vô dụng, hận mình quá kích động, lại càng hận mình dễ dàng bị Cố Trường Khanh chọc giận, liên lụy tới Ôn Noãn.
Cảnh tượng này khiến cho đám người vừa tới vô cùng bất ngờ.
Bọn họ nhìn về phía Cố Trường Khanh: “Anh Cố, chuyện này...”
Cố Trường Khanh nhẹ nhàng cầm tay Ôn Noãn, cưỡng chế kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, toàn thân Ôn Noãn đều đang run rẩy.