Ánh mắt Ôn Noãn trống rỗng.
Ôn Noãn nhìn về phía người đàn ông mà cô đã từng yêu, cảm thấy rất xa lạ, thậm chí còn nghỉ ngờ rốt cuộc bản thân đã hiểu được hẳn hay chưa?
Nếu không, sao hẳn có thể tàn nhãn đến thết
Đến cả con gà dì Nguyễn còn không dám giết thì sao dám cầm dao? Rõ ràng là Cố Trường Khanh đã dùng lời lẽ để kích động bà ấy, tính kế bà ấy!
Ôn Noãn nhẹ nhàng nói: "Cố Trường Khanh, xem như tôi cầu xin anh, buông tha cho tôi có được không?"
Cố Trường Khanh định nói gì đó, Ôn Noãn nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt hẳn... Lúc này Dì Nguyễn bỗng tỉnh lại, bà ấy phát ra âm thanh kỳ lạ, hình như định ngăn cản Ôn Noãn.
Ôn Noãn không chịu đứng lên, cô quỳ thẳng tắp.
Khóe mắt cô ngập tràn nước mắt như đã gột sạch con ngươi trong suốt, giọng nói run rẩy: "Ngài Cố, Tổng Giám đốc Cố, trước đây tôi còn trẻ không hiểu chuyện nên yêu đương với ngài, là tôi không biết nặng nhẹ dây dưa với ngài ... Bây giờ tôi cầu xin ngài nhìn lại trước đây tôi đã đối xử với ngài thế nào mà tha cho ba tôi, tha cho dì Nguyễn... tôi cầu xin ngài!"