Ôn Noãn đờ người.
Dì Nguyễn tái mặt nói lại lần nữa: "Bố con tự vẫn trong tù rồi! Bây giờ đã đưa đi cấp cứu nhưng tình hình không khả quan! Ôn Noãn, dì mong con hãy nghĩ cách để dì gặp ông ấy một lúc! Cơ thể ông ấy vẫn luôn không được khoẻ, lần này lại bị đả kích nặng!"
Dì Nguyễn ôm mặt, đau đớn nức nở.
Tâm trí của Ôn Noãn rối như tơ vò, cô không tin một người vững chãi như bố cô sẽ tự vẫn, rõ ràng hôm ấy ông vẫn tốt mài! Cô lập tức gọi một cuộc điện thoại cho Khương Minh, nhờ ông ấy làm thủ tục để hai người các cô đến gặp Ôn Bá Ngôn một lát.
Khương Minh cũng nhận được thông tin, đang muốn thương lượng với Ôn Noãn nên đã mời cô đến phòng làm việc để nói chuyện.
Ôn Noãn an ủi dì Nguyễn, hai người không ăn cơm mà nhanh chóng đến văn phòng.
Thái độ của luật sư Khương khá nghiêm trọng.
Trước mặt mẹ con Ôn Noãn, ông ấy gọi liên tục mấy cuộc điện thoại, cuối cùng ông ấy đặt điện thoại xuống, lắc đầu nói: "Người thì không sao nhưng chưa thể bảo lãnh được, còn phải ở trong đó để cứu chữa."