Đinh Tranh sững sờ.
Cố Trường Khanh không hề có chút thương hại nào, túm lấy mái tóc đen của cô ta, ép cô ta đối mặt với hän, sảc mặt cực kỳ lạnh lùng: "Cô có biết hậu quả của việc nói lung tung không?"
Đinh Tranh đau đớn nhưng càng hoảng sợ hơn, cuối cùng cô ta cũng hiểu được cơn tức giận của Cố Trường Khanh đến từ đâu.
Hắn không muốn Ôn Noãn biết chuyện của bọn họ!
Đinh Tranh không muốn tin sự thật này, thấp giọng nói: “Không phải anh không yêu cô ta sao?”
"Đúng vậy! Không yêu!" Nụ cười của Cố Trường Khanh càng lạnh lùng hơn: "Nhưng cô là cái thá gì? Cô cũng xứng can thiệp vào chuyện giữa tôi và cô ấy.
Định Tranh vừa cười vừa khóc.
Máu hòa với nước mắt đã khiến lớp trang điểm tỉnh xảo của cô ta trở thành một mớ hỗn độn, nhìn rất ghê người.
Cô ta cười khẽ nói: "Cố Trường Khanh, anh yêu cô ta rồi!"
"Không yêu!"
"Anh không yêu cô ta? Vậy tại sao anh lại quan tâm đến việc cô ta biết sự thật? Anh không muốn cô ta biết anh là một kẻ bẩn thỉu, là thằng khốn nạn có thể ngủ với bất cứ người phụ nữ nào!"