Ôn Noãn đã thất nghiệp, vì không muốn khiến dì Nguyễn lo lắng nên cô tạm thời chưa nói ra.
Một mình cô ngồi lẳng lặng trên hàng ghế dài ở công viên, ngẩn người.
Ánh nắng chiếu tới nhưng Ôn Noãn vẫn thấy lạnh.
Cô tính toán lại tài chính trong gia đình, sắp phải trả một khoản phí lớn cho văn phòng luật sư Khương Minh, hơn nữa vì phải thu xếp bên phía bố nên tiền trong nhà đã không còn lại nhiều.
Ôn Noãn nhẹ nhàng lấy chiếc dây chuyền tinh tế từ trong cổ áo ra, trên mặt dây có khảm kim cương.
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve thật lâu, nhưng rồi cô khẽ cắn môi, quyết định đến tiệm cầm đồ. Quản lý tiệm cầm đồ đánh giá một lúc lâu mới định giá: “Như này đi, đồ này nếu cầm thì chỉ được sáu mươi ngàn, nếu bán đứt thì tôi sẽ trả nhiều hơn một chút, hai trăm nghìn. Cô thấy thế nào?”
Mặt dây khảm kim cương kia ít nhất cũng phải năm trăm nghìn, nhưng Ôn Noãn không để ý tới nữa.
Cô cần tiền! Ôn Noãn cười đắng chát, nói: “Bán đứt đi!”
Cô nhận lấy tờ chỉ phiếu hai trăm nghìn, lại gom góp thêm tiền trong nhà rồi đến nộp cho văn phòng Khương Minh.