Ôn Noấn hơi rung động. Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng vuốt màn hình điện thoại, do dự hồi lâu vẫn không gửi tin nhắn trả l mãi đến nửa giờ sau mới gửi.
[Rất xin lỗi luật sư Hoắc, tôi đang ngủ.]
Bên kia màn hình, Hoäc Minh nâng ly rượu trong tay, sau khi nhìn thấy tin nhắn của Ôn Noấn liền nở một nụ cười nhẹ.
..Sự dè dặt này của cô giáo Ôn khá đáng yêu đấy.
Anh không tiếp tục trả lời lại, chỉ chậm rãi nhấm nháp rượu vang đỏ trong ly.
Mấy ngày tiếp theo, Hoäc Minh không xuất hiện lại thêm lần nào nữa, thế nhưng thỉnh thoảng anh sẽ gửi tin nhản cho Ôn Noãn, có khi là một tấm ảnh, có khi chỉ là một hai câu nói, những câu nói có phần lười biếng nhưng mang đậm hương vị đặc biệt của một người đàn ông trưởng thành.
Ôn Noãn cũng không trả lời lại anh.
Thế nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ sự mập mờ giữa hai người.
Sáng sớm hôm nay, lúc đang trên đường đến lớp, Ôn Noãn nhận được một cuộc điện thoại của Hoắc Minh.