Hoäc Minh lắng lặng nhìn cô chăm chú.
Hồi lâu, anh buông cánh tay cô ra rồi nhẹ nhàng dựa vào ghế được bọc bằng da thật, khế nhắm mắt lại.
Trông anh hình như rất mệt mỏi.
Ôn Noấn không thể nói được câu trách móc nào, chỉ nghiêng đầu nhìn anh.
Một lát sau, Hoắc Minh ngồi dậy nhấn một cái nút. Trần xe trượt ra, pha lê xanh đậm hiện ra, bởi vì ở trong núi nên những vì sao trên bầu trời đêm đặc biệt sáng ngời...
Hoäc Minh dựa lại vào ghế, không nói gì mà ngửa mặt chuyên chú ngắm nhìn bầu trời đêm.
Ôn Noãn muốn hỏi nhưng bị anh kéo tới.
Đầu cô buộc phải dựa vào hõm vai anh, ngửi mùi cây mộc. hương trên người anh, mặt Ôn Noãn hơi bỏng rát.
KỐI cùng tôi một lúc nữa!" m thanh của Hoắc Minh khàn khàn và u ám.
Ôn Noãn không từ chối được!
Cô không biết có phải tất cả phụ nữ đều dễ xiêu lòng trước những người đàn ông thành công bán thảm* hay không, nhưng Hoäc Minh từng giúp đỡ cô, vào lúc anh bộc lộ dáng vẻ mệt mỏi và yếu ớt của mình, cô không thể đẩy anh ra được.
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé