Ôn Noãn xuất viện, cô đi đến trại tạm giam thăm bố trước.
Trạng thái của Ôn Bá Ngôn vẫn ổn, chẳng qua là đen gầy hơn một chút nhưng sức khỏe cũng xem như không tệ.
Ôn Noãn yên tâm. Cô tiếp tục bận rộn với cuộc sống của mình.
Ban ngày đi làm ở trung tâm âm nhạc, buổi tối trừ làm việc ở nhà ăn thì sẽ cũng sẽ nhận dạy kèm cho học sinh, tuy rất mệt nhưng thu nhập của cô sẽ tăng lên một chút.
Bất tri bất giác đã qua một tuần.
Trong một tuần này cô cũng không gặp Hoäc Minh, mãi đến khi cô thấy anh trên các bài báo giải trí thì mới biết anh đã đi thành phố H.
Anh đến thành phố H để tham gia một bữa tiệc quy tụ những nhân vật nổi tiếng.
Trong bữa tiệc, Hoắc Minh mặc một bộ lễ phục nhung màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng như tuyết kết hợp với một cái nơ màu đen.
Anh đứng trong đám người vừa tỏa ra hào quang chói mắt vừa kiêu ngạo cao quý.
Bên cạnh anh có một người phụ nữ xinh đẹp, tay của Hoäc Minh ôm nhẹ eo của cô ta, tựa như một đôi bích nhân.
Ôn Noãn nhận ra người đó là nữ minh tinh tuyến một đạt giải Ảnh hậu. Lúc này cô Ảnh hậu tựa như chim non nhỏ bé mà dựa vào người Hoäc Minh, trên mặt tràn đầy dã tâm gả vào nhà hào môn