Chiều hôm sau, Ôn Noãn xuất viện.
Cô cầm điện thoại, do dự không biết có nên
gọi điện thoại cho Hoäc Minh hay không, hoặc là gửi Zalo cảm ơn.
Do dự nhiều lần, cô bỏ cuộc!
Ôn Noãn làm thủ tục xuất viện, mang theo vài hành lý chuẩn bị về nhà một chuyến, buổi chiều phải đến trung tâm âm nhạc để trả phép.
Khi bước ra khỏi khoa nội trú, cô tình cờ gặp phải người quen ở cửa.
Là mẹ và em gái Cố Tinh Tinh của Cố Trường Khanh.
Hai người họ xách theo mấy túi trái cây nhập khẩu vừa đi vừa nói chuyện, chắc là tới gặp Hoắc Minh Châu, lúc này nhìn thấy Ôn Noãn khiến mọi người hơi không được tự nhiên.
Ôn Noãn khế gật đầu định rời đi.
Bà Cố gọi cô lại, ôn hòa nói: “Ôn Noãn, bác có lời muốn nói với cháu.”
Gố Tinh Tỉnh kéo tay áo bà Cố, thẳng thừng. nói: “Mẹ, anh đã chia tay với cô ta rồi! Mẹ còn muốn nói gì với cô ta nữa chứ?”
Bà Cố rất khôn khéo, bà ta biết rất rõ chuyện con trai mình làm, việc bà ta cần phải làm bây. giờ là không cho Ôn Noãn xuất hiện trước mặt Cố Trường Khanh để tránh phá hoại hạnh phúc của con trai.