Sáng sớm, Ôn Noãn tỉnh lại.
Bên gối đặt một hộp nhung vuông vức tinh xảo.
Ôn Noãn giật mình mở ra xem.
Bên trong là một chiếc nhãn kim cương lóa mắt, mâu cổ điển của Tiffany, trị số carat có vẻ không thấp.
Ôn Noãn đoán được là ai tặng.
Cô cảm thấy buồn cười.
Cố Trường Khanh bức cô đến cùng đường. mạt lộ, làm hại cô xém chút bị cường bạo, lại còn có mặt mũi đưa cô nhẫn kim cương!
Cô muốn bảo y ta trả lại cho hắn, cửa mở ra.
Cố Trường Khanh bước vào, thấy Ôn Noãn đang nhìn chiếc nhãn kim cương kia, hiếm khi dùng giọng ôn hòa nói: "Dậy? Thích không?”
Ôn Noãn đóng hộp lại, cười nhạt.
"Thích"
"Có người phụ nữ nào không thích nhẫn kim cương chứ!"
"Nhưng mà Cố Trường Khanh, đồ của anh tôi đều không muốn."
Ôn Noãn nghĩ khi lại nhìn thấy vẻ mặt của hẳn, cô sẽ buồn nôn, phẫn nộ, nhưng ngoài ý muốn, cô lại bình tĩnh giống như thấy người xa lạ.
Chắc là sau khi tuyệt vọng cũng hết yêu! Cố Trường Khanh cụp mắt, nhẹ giọng nói "Ôn Noãn, đây là thường anh dành cho em, không có ý gì khác."