Ôn Noãn ngẩn ra, cảm thấy rất bất ngờ. Hoäc Minh Châu? Cô ấy cũng đang ở bệnh viện này?
Ôn Noãn khẽ nâng mí mắt, nhìn thấy dưới ánh trăng là một cặp tình nhân đang dính lấy nhau, ôm nhau hôn môi khó tách rời.
Cố Trường Khanh ôm hông của vợ chưa cưới, hai tay đỡ mặt cô ấy, nâng niu tựa như trân bảo.
Hăn là người hay nóng giận, nhưng lại dỗ Hoặc Minh Châu như dỗ con nít: "Tối nay chỉ một chút thôi! Em nên ngủ rồi."
Hoắc Minh Châu ôm lấy cổ hắn, ánh mắt thanh thuần câu dẫn hản: "Cố Trường Khanh, chúng ta cũng đính hôn rồi, khi nào anh sẽ làm chuyện đó với em?"
Cố Trường Khanh đang định trả lời qua loa lấy lệ nhưng khóe mắt lại phát hiện Ôn Noãn đứng trong góc.
Ôn Noãn đứng ở chỗ hành lang, không biết thưởng thức màn này bao lâu rồi.
Bỗng nhiên Cố Trường Khanh đè Hoắc Minh Châu ở trước ngực mình, hắn không muốn cô ấy phát hiện Ôn Noãn.
Mà chính bản thân hắn đang chăm chú nhìn Ôn Noãn.
Việc Ôn Noãn được cứu là điều hắn không nghĩ tới, vốn dĩ hẳn đã quyết định hy sinh cô nhưng không nghĩ tới mệnh Ôn Noãn lại tốt như vậy, có thể trở về nguyên vẹn.