Ôn Noãn cảm thấy rất xấu hổ.
Nhưng da mặt Hoäc Minh lại dày vô cùng, anh vững vàng đút hết ly nước cho cô, sau đó mới buông Ôn Noãn ra, nói chuyện với trưởng bối: "Cô giáo Ôn bị Minh Châu liên lụy nên chăm sóc cô ấy là việc nên làm."
Tính tình của bác sĩ Lâm rất tốt: "Ra là vậy! Thân phận này cũng thay đổi nhanh thật!"
Sau khi bác sĩ Lâm kiểm tra cho Ôn Noãn xong, chắc chắn không có vấn đề thì cười nói: "Có Hoắc Minh tự mình chăm sóc thì chắc chắn cô sẽ nhanh chóng bình phục thôi."
Mặt Ôn Noãn nóng đến phỏng!
Bác sĩ Lâm cười “ha hả” rời đi.
Ôn Noãn lấy điện thoại ra muốn gọi điện cho dì Nguyễn thì nghe Hoäc Minh nói: "Tôi đã gọi điện xin nghỉ giúp cô rồi, cũng nói cho dì là cô phải đi công tác mấy ngày."
Ôn Noãn: ".."
Hoắc Minh giống như không cảm giác được
sự bất mãn của cô mà còn nhẹ nhàng nói: "Tôi kêu trợ lý đưa cơm tới rồi
Ôn Noãn không nhịn được nữa.
Cô hỏi Hoäc Minh: "Anh giam cầm tôi như vậy là sợ tôi phá hỏng hạnh phúc của em gái anh?"