Ánh trăng rắc xuống mặt đất phủ đầy thảm nấm, in ra một mảng màu trắng mờ, chỉ có duy nhất một nơi phản chiếu ánh bạc lấp lánh.
Đôi cánh mọc đầy lông vũ màu bạc trên lưng Nặc Lý Tư khép hờ, nửa người hắn chui vào trong Kỉ Đạt, ra sức hí hoáy làm gì đó.
Hồi lâu sau, hắn mới lui ra ngoài, vuốt mồ hôi trên trán, sau đó đổi một tư thế khác, thử chui hoàn toàn vào trong Kỉ Đạt.
Cảm nhận không gian dôi ra đã dung nạp hoàn toàn đôi cánh, Nặc Lý Tư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng chui vào được!”
Bên trong Kỉ Đạt, trên một chỗ lõm ngay đối diện Nặc Lý Tư, đặt một cuốn Hoàng Bì Thư đang mở.
Trên trang sách hiện lên nét chữ:
[Nói thật, ta cảm thấy ngươi không cần thiết phải dùng lại thứ đồ ngốc nghếch này nữa, còn tốn bao nhiêu công sức để cải tạo]
[Trước đó không phải đã thử đôi cánh mới có thể bay rồi sao?]
[Tháo khẩu pháo cộng hưởng kia xuống, bay trên trời bắn chẳng phải linh hoạt hơn thứ này nhiều sao?]
“Nhưng ta không có cách nào ngủ trên trời cả.”
[ ? ]
Nặc Lý Tư nhích người một chút, để bản thân nằm ngả với một tư thế thoải mái, gặm nhấm chỗ nấm khô trong Kỉ Đạt: “Ở trong Kỉ Đạt, sẽ không cần phải lo lắng về Tạp Luân nữa.”
[Nặc Lý Tư…]
[Ngươi sẽ không phải cũng biến thành kẻ ái nấm rồi chứ?]
“Khụ khụ khụ!” Nặc Lý Tư đấm ngực, mất một lúc lâu mới ho được mẩu nấm vụn làm sặc ra ngoài, “Gì với chả gì chứ? Ta rất bình thường, nào có giống…”
Nặc Lý Tư đột nhiên khựng lại.
[Nào có giống ai?]
Nhận ra có bẫy, Nặc Lý Tư lập tức không muốn nói chuyện với Hoàng Bì Thư nữa, cuốn sách này không làm người, gài bẫy hắn cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.
Hắn hất Phốc Kỉ trên đỉnh đầu ra, chui nửa người ra ngoài nhìn lên bầu trời cho thoáng khí.
Ba vầng trăng tròn đỏ, vàng, xanh treo lơ lửng trên đỉnh đầu, bao phủ quá nửa vòm trời.
Nặc Lý Tư vốn chỉ liếc nhìn tùy ý, nhưng đột nhiên bắt được một chấm đen cực nhỏ ngay chính giữa vầng trăng xanh.
“Đó là cái gì?” Hắn nheo mắt, muốn nhìn cho rõ hơn.
Chấm đen đó dường như đang chuyển động, càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhanh. Nặc Lý Tư chợt nhận ra, không phải nó đang to lên, mà là có thứ gì đó đang lao thẳng từ sâu thẳm vòm trời xuống.
Một khối dịch nhầy khổng lồ bán trong suốt từ trên trời giáng xuống, khoảnh khắc chạm đất, dịch nhầy nổ tung ra, bắn tung tóe bốn phía!
Nặc Lý Tư vào giây phút cuối cùng đã chui tọt lại vào Kỉ Đạt, tránh được vụ va chạm.