Dưới chân tháp điểm nút đã sụp đổ, A Lạp Mã trừng mắt nứt khóe, gào thét tên kẻ địch: “Tây Cát Mông Đức!”
Trên khuôn mặt hơi mũm mĩm của Tây Cát Mông Đức thoáng nét cười nhạt, hắn đưa tay về phía A Lạp Mã rồi siết chặt.
[Điều Khiển Máu Tươi · Bách Vũ]
Đao thương kiếm kích ngưng tụ từ máu tươi rít gào lao tới từ tứ phía, A Lạp Mã vung tròn thanh trọng kiếm, tạo ra một trận bão lốc quanh người, đánh tan nát toàn bộ vũ khí bằng máu.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ông vừa phát lực, Tây Cát Mông Đức đã áp sát ngay trước mặt.
A Lạp Mã vung kiếm chém ngang, nhưng vì thiếu đà, nên dễ dàng bị Tây Cát Mông Đức cản lại.
Ngay sau đó, Tây Cát Mông Đức tung một cú đá, đạp văng kẻ tử thù từng một thời ngang tài ngang sức với mình vào trong đống đổ nát của tòa tháp cao.
A Lạp Mã bò dậy từ đống đổ nát, khóe miệng rỉ máu, khó tin hỏi: “Mới có một năm thôi, sao ngươi có thể mạnh lên nhiều như vậy?”
A Lạp Mã quả thực khó lòng chấp nhận, một năm trước Tây Cát Mông Đức vẫn chỉ ngang ngửa với ông, phải dựa vào quân số đông hơn và nhiều cao thủ hơn mới công phá được Pháo Đài Cao Bảo, vậy mà một năm sau dĩ nhiên lại có thể ngang nhiên phá hủy tháp điểm nút do ông trấn giữ ngay trước mặt ông.
Tốc độ nhanh hơn, khả năng quan sát nhạy bén hơn, cùng với vô số những năng lực mới kỳ lạ, ông không hiểu, tại sao kẻ địch cũ này lại có thể thăng tiến sức mạnh khổng lồ đến vậy trong một khoảng thời gian ngắn như thế?
A Lạp Mã lại giương kiếm xông lên, Tây Cát Mông Đức dùng tốc độ vượt xa trước đây nghiêng người né tránh, tiện đà vung huyết đao, chém toạc tấm giáp ngực của A Lạp Mã, kéo theo một vũng máu tươi, để lại một vết chém sâu hoắm đến tận xương.
Một đòn trúng đích, hắn thong dong quay người, giơ tay về phía khoảng không trống rỗng sau lưng.
Bịch ———!
Một luồng sóng xung kích khổng lồ nổ tung từ lòng bàn tay hắn, một nắm đấm vô hình đang bị hắn siết chặt trong tay.
[Lôi Y LV6]
Tia điện bùng lên từ người Tây Cát Mông Đức, truyền dọc theo cánh tay vô hình kia, trong không khí trước mặt vang lên một tiếng rên la trầm đục.
Huyết đao chém thêm một nhát, một chuỗi máu tươi bắn ra giữa không trung.
Ánh sáng vặn vẹo, một cánh tay đứt lìa rơi ra từ trong hư không, rơi phịch xuống đất đầm đìa máu tươi.