Kén sợi nấm treo ngược trên trần nhà nứt ra, một con Phập Cơ rơi từ bên trong xuống, đập xuống đất còn nảy lên hai cái.
“Sao lại đổi thành sinh ra ở giữa không trung thế này?” Tứ Hiệu lầm bầm bò dậy, sau đó lập tức la lối ỏm tỏi trong mạng lưới nấm, “Khuẩn Chủ, Khuẩn Chủ!”
“Ồ, Tứ Hiệu, ngươi sống lại rồi à.”
“Khuẩn Chủ, thế nào, có phải rất ngầu không? Cú, siêu, cấp, đại, tự, bạo, của tôi!” Tứ Hiệu vừa nói vừa chống xúc tu lên, tạo ra cái tư thế ngầu lòi lúc tự bạo, “Lúc tự bạo thì chẳng còn cảm giác gì nữa, nhưng chắc chắn là rất ngầu phải không?”
“Rất ngầu, phải gọi là nghệ thuật.” Lâm Quân khách quan thừa nhận.
“Hừ hừ!” Được khen, Tứ Hiệu rụt rồi lại duỗi người, cả cơ thể nấm rung lên bần bật như viên kẹo dẻo đàn hồi, chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên.
Sau khi đắc ý một phen, Tứ Hiệu nói tiếp: “Khuẩn Chủ, Thủy Tinh Lưu Ảnh đâu? Tôi muốn xem!”
“Không có đâu.”
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, Tứ Hiệu hóa đá tại chỗ, mũ nấm run rẩy bạc màu thành trắng xám, hệt như trúng phải tia hóa thạch.
Nó run rẩy hỏi: “Tại… tại sao, chẳng lẽ… Khuẩn Chủ quên rồi sao?”
“Không quên, ta có quay lại, nhưng mà…” Nói rồi, Lâm Quân phóng một bức ảnh vào ý thức của Tứ Hiệu.
Ngay giữa bức ảnh, là một hố sâu khổng lồ hình bán nguyệt.
Nửa không có hố, là nhờ lúc đó bức tường không gian đã chuyển dịch năng lượng tự bạo đi nên giữ lại được, nhưng dù vậy, lớp đất đá trên bề mặt cũng bị xới tung toàn bộ, để lộ ra nền đá trắng xám chi chít vết nứt.
Còn về phía nửa hố sâu này, đừng nói đến những thứ như tàn tích cây cối, ngay cả sườn núi phía xa cũng bị san phẳng quá nửa.
Không chỉ địa hình, vụ tự bạo còn gây ra sự phá hoại lâu dài đối với môi trường Ma lực, thỉnh thoảng trong không khí lại nổ tung những Ma Bạo lớn nhỏ, có thể nói nơi này đã hoàn toàn trở thành một khu vực nguy hiểm.
Tứ Hiệu nghiêng mũ nấm: “Đây là… tàn tích sau cú tự bạo của tôi sao?”
“Đúng vậy, ngươi thử nghĩ xem, với uy lực tự bạo lớn như vậy, liệu Thủy Tinh Lưu Ảnh có thể sống sót được không?”