Vài gã nhân viên lấy máu của nhà máy súc vật máu chạy trối chết trên đường phố âm u.
Bầu trời trên đỉnh đầu đã không còn là bầu trời nữa, nó biến thành một cái ao máu khổng lồ treo ngược, ánh sáng màu đỏ sẫm từ phía sau tầng mây thấm xuống, đem toàn bộ thành phố nhuộm thành một mảng màu đỏ tươi bất tường.
Vách tường hai bên đường phố dưới loại ánh sáng đó nổi lên màu sắc giống như rỉ sắt, ngay cả bóng dáng cũng kéo vừa dài vừa vặn vẹo, giống như là có thứ gì đó đang từ trong bóng tối bò ra ngoài.
Bọn họ chạy qua một con hẻm, ủng giẫm vào trong vũng nước, làm bắn lên không phải là bọt nước, mà là máu tươi ngày thường được coi là hàng hóa, bất quá bây giờ không ai còn tâm trí đâu mà đi thu thập bọn chúng.
đi vào.
“Bên này!”
Tên thằn lằn nhân chạy tuốt phía trước rẽ vào một con hẻm hẹp hơn, đẩy ra một cánh cửa sắt khép hờ, lách mình chui
Vài người còn lại theo sát phía sau, người cuối cùng tiến vào là một gã mị ma, nàng xoay người đem cửa đóng lại, tiếng vang trầm đục khi cửa sắt khép lại quanh quẩn trong không gian chật hẹp một lúc lâu mới tiêu tán.
Đây là một gian nhà kho dự trữ máu. Bốn vách tường xếp đầy những thùng kim loại bịt kín, đường ống từ trần nhà rủ xuống, đầu kim ở đoạn cuối vẫn còn lưu lại vết tích màu tối đã khô cạn.
Vài người dựa vào vách tường chậm rãi trượt ngồi xuống, từng ngụm từng ngụm thở dốc. Thằn lằn nhân là người đầu tiên khôi phục lại, nhãn châu của hắn dưới ánh sáng lờ mờ chuyển động nhanh chóng, quét qua mỗi một khuôn mặt. “Ai biết thứ đó là thứ gì không?”
Mị ma ôm lấy đầu gối, móng tay cắm vào trong cánh tay mình, lưu lại vài vết hằn trắng.
“Ta…… ta liền nhìn thấy một đoàn sương mù dày đặc ập tới,” thanh âm của nàng đang run rẩy, “Sau đó toàn bộ căn phòng liền tối sầm lại, đợi đến khi ta mở mắt ra lần nữa, xưởng trưởng đã bị thứ đó từ cửa sổ kéo ra ngoài rồi. Chân của hắn vẫn còn vắt vẻo trên bệ cửa sổ, ta nghe thấy tiếng xương cốt gãy vụn, còn có tiếng hắn kêu cứu mạng………………”
Một tên giác ma cao lớn tráng kiện khác, sắc mặt trắng bệch như giấy: “Thứ đó…… thứ đó không phải từ bên ngoài đến. Nó chính là từ trong nhà máy của chúng ta mọc ra. Ta nhìn thấy rồi, chúng nó từ trong bóng tối trồi lên, càng biến càng lớn!”