“Đa trọng không gian, thành phố ngầm Long Nhai…… Thì ra là thế.” Lạc Luân Tá công tước ngồi trên ghế, sau khi nghe xong lời kể của Số 15, đáp lại, “Ta sẽ làm chuẩn bị tương ứng.”
“Bất quá người cuối cùng cứu ngươi ra ngoài rốt cuộc là ai chứ?” Đáng tiếc vấn đề này hai người ai cũng không tìm ra đáp án.
Cuối cùng, Lạc Luân Tá đứng dậy, ánh mắt rơi vào trên bộ giáp da chi chít vết cào của Số 15, vươn tay vỗ vỗ bả vai Số 15.
“Hiện nay các nơi đều thiếu nhân thủ, vất vả cho ngươi phải bôn ba khắp nơi rồi.”
“Bất quá cũng đừng quá miễn cưỡng bản thân, vẫn còn có những lão gia hỏa chúng ta ở đây cơ mà.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào mắt Số 15, trong ngữ khí có thêm vài phần nghiêm túc: “Ngươi là đệ tử mà Ngải Nhĩ Duy Ân coi trọng, tương lai nhất định có thể kế thừa danh hiệu Kiếm thánh, cho nên càng phải sống cho thật tốt!”
Số 15 không hề khiêm tốn, mà là gật gật đầu: “Ta sẽ không làm Sư phụ thất vọng.”
Lần sinh tử chi gian này, hắn quả thực cảm giác được kiếm kỹ của mình lại tinh tiến thêm một chút.
Lúc bước ra khỏi chủ bảo, sắc chiều tà đang đậm.
Số 15 như có cảm giác mà ngẩng đầu lên.
Trên đỉnh pháo đài, một đạo bóng dáng nhỏ bé tròn vo đứng trên lỗ châu mai, sau lưng đeo chéo bốn thanh kiếm còn dài hơn cả cơ thể.
Nấm tộc Số 14, con Bô Kỉ duy nhất sử dụng kiếm kia, đang đứng trên đỉnh pháo đài.
Sau khi nhìn thấy Số 15 nhìn sang, liền xoay người biến mất trong tầm nhìn.
Số 15 lộ vẻ nghi hoặc, hắn luôn cảm thấy Số 14 này đối với mình phá lệ quan tâm.
Là bởi vì đều dùng kiếm sao?
Hay là trận tỷ thí chưa thể đánh xong lần trước kia, khiến nó canh cánh trong lòng đến tận bây giờ?
Hắn trái lại không bài xích đánh thêm một trận.
Giao thủ với đối thủ như vậy, cho dù chỉ là phá giải vài chiêu, cũng có thể bức ra những sơ hở bình thường bản thân vẫn luôn giấu giếm.
Chỉ là hiện tại…… hắn cúi đầu nhìn nhìn trang bị sắp rã rời trên người mình, tạm thời là không đánh được rồi.
Lúc trở về khách phòng mạo hiểm giả công hội an bài, trời đã tối mịt.
Cửa đẩy ra, bên trong an an tĩnh tĩnh, không có tiếng Bô Kỉ nhảy nhót trên bàn, không có tiếng xúc tu vỗ xuống mặt bàn lạch cạch vang lên.
“Số 9?”
Số 15 đem kiếm dựa vào bên cửa, trước tiên nhìn dưới gầm giường, lại kéo cửa tủ ra, cuối cùng lại tìm vào trong phòng tắm. Trong thùng gỗ lớn của phòng tắm vẫn còn chứa đầy một thùng nước, đã lạnh ngắt rồi, trên mặt nước trôi nổi vài sợi nấm nhỏ dài.