“A a a a a a!
Đồng hồ báo thức báo giờ đúng giờ, hôm nay cũng là một ngày yên tĩnh tường hòa của Khuẩn bảo.
“Mẹ, mẹ nhìn kìa, sao băng màu đen!” Một bé gái bán ma kéo áo mẹ mình nói.
Mẹ của nàng ngẩng đầu lên, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy.
Tuy nhiên một khắc tiếp theo, một tiếng vang trầm đục từ xa truyền đến, giống như là thứ gì đó đập xuống phía bắc xa hơn của Khuẩn bảo.
Sự kiện dị thường phát sinh, thành vệ quân của Khuẩn bảo ngay từ thời gian đầu tiên đã hành động theo phương án dự phòng.
Các điểm nút phòng ngự then chốt được canh gác, đồng thời một tiểu đội ứng phó chạy về phía ngoài thành.
Bất quá còn chưa ra khỏi thành, bọn họ đã bị cấp trên nhà mình thông qua mạng lưới nấm gọi trở về.
Trên đường trở về, một gã binh lính thở phì phò phàn nàn: “Ai vậy? Diễn tập không báo cáo trước với bộ phòng vụ Khuẩn bảo một tiếng,
giày vò lão tử đây mà!
Phía bắc Khuẩn bảo, địa điểm “sao băng” va chạm.
Đám Ngưu mã Bô Kỉ ra sức đem Tiểu Hắc đã bị đụng ngất đi đào ra.
Nhìn cái hố to trên mặt băng này, cũng may là tố chất thân thể của Tiểu Hắc cường hãn, lại được Lâm Quân cài đặt thêm đủ loại kỹ năng
cường hóa bị động, mới chỉ là ngất đi.
Cú này đổi lại là Nặc Lý Tư, e là đã biến thành tương Nặc Lý Tư rồi.
[Lưu Tinh Xung Kích]
Kỹ năng xông tới siêu gia tốc không thèm nói lý, vượt xa chiến kỹ phổ thông.
Không có cách nào khống chế rẽ hướng, chỉ có thể cắm đầu tông qua đó, cái loại không đụng phải đồ vật thì không dừng lại được ấy.
Kỹ năng vốn dĩ đã khó thao tác, cho con rồng ngốc Tiểu Hắc này dùng thì càng không khống chế tốt được.
Cảm giác kỹ năng này càng thích hợp với Minh [Vật Lý Miễn Dịch] hơn a!
Bất quá trị số của Minh kém xa Tiểu Hắc, hắn tới dùng, uy lực va chạm sợ là cũng phải nhỏ hơn rất nhiều.
Đổ một chút sinh mệnh chi thủy, chữa trị đủ loại vết thương do phản chấn tạo thành.
Tiểu Hắc sau khi tỉnh lại, theo bản năng ôm lấy đỉnh đầu rõ ràng đã không còn đau nữa, cái đuôi to cuộn lại, thu mình thành một cục, tiến
vào hình thức sợ đau.
Nhìn đến mức Lâm Quân lắc lư mũ nấm liên tục.
Nhớ lại năm đó, Tiểu Hắc bị nấm pháo của mình oanh cho khắp người đầy thương tích, vẫn dũng mãnh hung hăng vồ tới không chịu buông tha.