Đêm khuya, mấy con dơi do Huyết tộc biến hóa thành bay lượn trên bầu trời Bắc cảnh.
Hắn bay rất cao, cao đến mức ma lực pháo khó mà bắn trúng.
Bọn họ tản ra rất rộng, rộng đến mức khi có kẻ địch đuổi theo, có thể kịp thời chia ra chạy trốn từ nhiều hướng.
Tiếng gió rít gào.
Phía dưới, có âm thanh truyền đến.
Lúc đầu rất nhẹ, giống như tiếng nức nở của gió đêm xuyên qua thung lũng, nhưng cẩn thận lắng nghe, đó không phải là gió.
Bô Kỉ, Bô Kỉ, Bô Kỉ, Bô Kỉ………………
Âm thanh chỉnh tề, dồn dập không dứt, hàng ngàn hàng vạn con Bô Kỉ dẫm lên vùng đất đóng băng.
Dưới ánh trăng, vô số Bô Kỉ xếp thành từng đội hình vuông vức khổng lồ, kéo dài không dứt, một đường trải dài đến tận cùng tầm nhìn của Huyết tộc, hòa làm một thể với bóng đêm.
Tốc độ hành quân của Bô Kỉ không tính là nhanh, nhưng thắng ở chỗ có thể đi cả ngày lẫn đêm.
Giống như lúc này, các Bô Kỉ sư thay ca nhau ngày đêm, lúc nghỉ ngơi thì nằm trong bụng của Phì trạch Bô Kỉ do Bô Kỉ sư khác điều khiển.
Bên trong cơ thể của những Phì trạch Bô Kỉ này rỗng tuếch, giống như từng gian nhà nhỏ di động.
Các Bô Kỉ sư cuộn mình ở bên trong, ấm áp thoải mái, nghe tiếng Bô Kỉ loáng thoáng bên ngoài, ngủ một giấc an lành.
Bô Kỉ sư lại hạ đạt mệnh lệnh đi theo đơn giản nhất cho Bô Kỉ dưới trướng mình, như vậy cho dù là đang trong lúc hành quân, cũng có thể nhận được sự nghỉ ngơi đầy đủ.
Đàn dơi lại bay lượn một vòng, đại khái nhìn rõ số lượng của Bô Kỉ.
Chiếc tiên phong quân này không phải là không phát hiện ra đàn dơi trên đỉnh đầu, nhưng nay thám tử của đế quốc cũng học được sự khôn ngoan.
Bọn họ biết sự lợi hại của thảm nấm, biết rơi xuống mặt đất có ý nghĩa gì.
Cho dù bay liên tục mấy ngày mấy đêm, cánh đau nhức đến mức sắp rã rời, bọn họ cũng tuyệt đối không hạ xuống dưới, tuyệt đối không cho phía dưới bất kỳ cơ hội nào.
Đuổi theo bọn họ bay loạn xạ cũng chỉ làm lỡ thời gian hành quân, không đáng.
Đàn dơi bay lượn đủ rồi, vỗ cánh bay về phía nam.
Bên trong lâu đài của Địch Ân, đèn đuốc sáng trưng.
Một con dơi đáp xuống trước trướng, hóa thành hình người, bước nhanh đi vào. Trên mặt hắn tràn đầy vẻ mệt mỏi, hốc mắt hãm sâu, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Hắn đem tình báo trong tay dâng lên, không nói một lời lui sang một bên.