“Đại nhân, có dấu vết sót lại của ma pháp hệ Thổ cấp cao.”
Nghe thuộc hạ báo cáo, Eleanor bất giác đưa tay lên, đầu ngón tay đặt bên môi, khẽ cắn lấy.
Khu vực ẩn náu này đã bị lật tung lên rồi, không chỉ có dấu vết lưu lại từ trận chiến, bên trong càng lưu lại đường nét của ma pháp trận nghi thức.
Bàn Tay Đưa Tiễn Vong Linh?
Hay là Lãnh chúa không yên phận nào ở xung quanh, đang lén lút giở trò mèo gì?
Bất kể là cái gì, Eleanor đều cảm nhận được nguy cơ.
Bà ta dạo gần đây khó khăn lắm mới có chút khởi sắc, dựa vào cái tộc Nấm ngốc nghếch kia, bán được không ít Nấm Mỹ Vị cho các Lãnh chúa khác, việc nghiên cứu rượu Huyết Ngọc dạo này hình như cũng có chút tiến triển, mọi thứ đều đang đi theo chiều hướng tốt.
Nhưng bây giờ xem ra, đã có kẻ đỏ mắt rồi.
Muốn phá đám? Hoặc là muốn chia một chén canh từ trong tay bà ta?
Eleanor lo lắng trở về trang viên của mình, lấy ra một chiếc hộp từ trong một ngăn chứa bí mật.
Trong hộp, là một dải ruy băng màu đỏ nằm lặng lẽ.
Chất liệu mềm mại, màu sắc tươi tắn giống như vừa mới vớt ra từ trong máu tươi, nhưng lại không có bất kỳ mùi máu tanh nào.
Chỉ khi ghé sát lại nhìn kỹ, mới có thể phát hiện sâu trong sắc đỏ đó có vô số phù văn chi chít đang chảy xuôi —— Dải băng Chú văn Nô dịch.
Là món bảo vật bà ta đã phải trả một cái giá cực đắt mới đổi được từ chỗ Thân vương Vesalius.
Lúc Thân vương ra giá khóe miệng mang theo nụ cười, hiển nhiên biết bà ta hoàn toàn không có cơ hội mặc cả, nhẫn tâm chém bà ta một vố đau.
Đạo cụ khế ước cấp cao, chỉ cần dùng nó để khống chế Số 13, Eleanor sẽ không cần lo lắng các thế lực khác lừa tộc Nấm của mình chạy mất nữa.
Nhưng bà ta không ra tay ngay.
Đế quốc từng làm không ít nghiên cứu về Puji, xét từ kết quả mà nói, con đường khống chế tinh thần, không dễ đi cho lắm, những kẻ thử nghiệm còn phần lớn đều chết vì tinh thần lực tiêu vong.
Huống hồ Số 13 là tộc Nấm, chắc chắn có sự khác biệt lớn hơn so với Puji bình thường.
Cho dù đạo cụ này là khế ước cấp cao chưa từng dùng trước đây, Eleanor cũng không nắm chắc mười phần.
Lỡ như không thành, ngược lại khiến bà ta trở mặt với Số 13 thì không hay rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Eleanor vẫn cất nó đi, coi như một loại biện pháp dự phòng.