Thủy triều dâng lên, rồi lại rút xuống.
Will đứng bên bờ.
Dưới sự gột rửa của bọt sóng, những vết bẩn trên người Will được rửa sạch, mang lại cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.
Will hiện tại, không nhớ nổi khuôn mặt dữ tợn của tên tà giáo đồ, không nhớ nổi những người bạn đồng hành trong Bái Nấm Giáo, thậm chí không nhớ nổi làm sao mình lại đến được bờ biển này.
Anh chỉ đứng đây, do dự không biết nên đi về đâu.
Phía sau là bãi cát trải dài, xa hơn nữa, là một khoảng đất trống trắng xóa không có gì cả.
Anh lờ mờ cảm thấy mình nên đi về hướng đó, đó là điểm cuối, là nơi trở về, là nơi tất cả những người đứng ở đây cuối cùng đều phải đến.
Nhưng, biển cả đang giữ anh lại.
Từng con sóng nối tiếp nhau, mỗi lần rút đi đều chậm hơn một chút, cuốn sâu hơn một chút.
Will đứng bên bờ rất lâu, cuối cùng, anh bước về phía biển cả.
Từng bước từng bước, nước biển ngập qua bắp chân, ngập qua thắt lưng, ngập qua lồng ngực.
Anh tiếp tục đi, không cảm thấy lạnh, cũng không cảm thấy ngạt thở, chỉ cảm thấy bản thân được nước biển bao bọc ngày càng nhẹ, ngày càng nhẹ…
Thế giới của Will, lần nữa chìm vào bóng tối.
*Puji ——*
“Không ngờ lại đột nhiên có nấm mới ra đời, tốt quá rồi Số 14, em không còn là nhỏ nhất nữa.”
“…Cho nên con này gọi là Số 15 sao?”
“Động đậy rồi, sắp ra rồi!”
Cuộc đối thoại bằng ý niệm xuất hiện trực tiếp trong suy nghĩ của Will, anh biết đây là giao tiếp qua mạng lưới nấm, nhưng hai luồng ý niệm đang đối thoại này anh đều rất xa lạ.
Họ là ai?
Bạn đồng hành trong Bái Nấm Giáo sao?
Mình thế mà may mắn sống sót ư?
Will muốn mở mắt ra, nhưng phát hiện mình không làm được.
Mình sẽ không bị mù chứ?
Ý nghĩ này khiến Will có chút hoảng loạn, cụt một tay đã khiến anh sống đủ khó khăn rồi, nếu lại mất đi đôi mắt… vậy thì thà lúc đó bị tên tà giáo đồ giết chết tại chỗ còn sảng khoái hơn.