“Xì!!!” Chú lùn Tolin bỗng giật mình mở to mắt, xoa xoa cánh tay rồi lồm cồm bò xuống giường, “Đã lâu lắm rồi ta không bị lạnh đánh thức…”
Thực ra từ khi cộng sinh với hệ sợi nấm, ban đêm hắn chỉ cần đắp một lớp chăn mỏng là đủ, đã lâu không cảm nhận được cái lạnh.
Lẩm bẩm “Thật kỳ lạ”, Tolin mở cửa ký túc xá.
Một bức tường tuyết chắn ngay trước mặt.
“……”
Cửa vừa mở, những người khác trong phòng cũng lần lượt co ro bò dậy.
Tolin quay đầu hỏi người bạn thằn lằn: “Barok, ngươi từng nói mình là thành viên bộ lạc Thằn Lằn vùng Bắc Cực phải không?”
“Là quá khứ.” Barok điều chỉnh.
“Vậy vùng Bắc Cực của các ngươi có hay có trận tuyết lớn trước mùa hè không?” Tolin chỉ tay ra bức tường tuyết ngoài cửa.
Barok bước tới, nhìn lớp tuyết cao nửa người bên ngoài không khỏi run lên, thò đầu ra ngoài nhìn quanh.
“Ừ… ta sống ở khu vực hơi phía nam, lần đầu tiên ở cực bắc vào thời điểm này…”
“Hy vọng họ có thể phát đồ giữ ấm trước ngày mai, không thì sợ có người sẽ đóng băng thành que kem.” Grom lúc này cũng càu nhàu bò dậy.
Ba người nhìn lớp tuyết vẫn đang không ngừng dâng cao, bàn bạc cách mở đường đến khu mỏ làm việc.
Không phải vì họ yêu công việc, mà vì nghĩ tới việc sử dụng Puji đào đất sẽ tỏa nhiệt, trong thời tiết này, công việc khổ sai trước kia có lẽ sẽ trở thành việc mơ ước.
Chưa bàn xong, bỗng nghe thấy tiếng reo hò “Ca ngợi lão đại” từ xa vang lên, dần tiến về phía họ.