“Lấy đi! Mau lấy thứ kinh tởm này ra khỏi đây!”
Bella nhảy lùi lại sau khi nôn, mặt tái mét chỉ vào con Puji mà cô đã nôn trúng trên người nó.
Mặc dù mắt đầy hoang mang, đội trưởng đám cận vệ vẫn làm theo lời cô, nhấc con Puji đang giãy giụa và ném trả lại đống Puji.
Sau đó anh ta mới hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Quá…… Quá kinh tởm… ọe…” Lần đầu tiên nhìn thấy những mảng màu hỗn độn đó, Bella hoàn toàn không thể kiểm soát được cảm giác khó chịu, liên tục nôn cho đến khi dạ dày trống rỗng rồi mới dần hồi phục.
Sau khi hơi thở đã đều đặn trở lại, Bella nhất quyết không muốn lại gần đám Puji nữa.