*Leng keng*
Tiếng chuông cửa vang lên trong quán rượu.
Khi cánh cửa gỗ của Quán Puji mở ra, Bianca đang ôm một chồng ly vừa rửa xong đi ngang qua. Cô va vào một vị khách, hét lên một tiếng rồi ngã ngửa ra đất, những chiếc ly suýt nữa thì tuột khỏi tay.
“Xin lỗi quý khách! Tôi không cố ý!” Bianca vừa xoa trán đỏ au vừa liên tục xin lỗi, cảm giác như cô vừa đâm phải một tấm thép.
“Có sao không?” Một giọng nói dịu dàng vang lên, người khách kéo cô dậy rồi xoa xoa đầu cô.
Bianca ngẩng đầu lên chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của vị khách, trong lòng thầm tự hỏi không biết vị khách này có đang mặc áo giáp dưới lớp áo choàng không.
Đang kiểm tra sổ sách sau quầy, Dylan nhận thấy ánh sáng bị che khuất, ngẩng đầu lên thì mặt ông lập tức nở nụ cười: “Norris! Cậu đến đây có việc gì không?”
Norris đã hóa thành người dựa vào quầy, mỉm cười mệt mỏi: “Tôi xin phép ông chủ nghỉ phép, đôi lúc cũng phải lên đây dạo chơi, không thì sớm muộn gì cũng quên mất mình là…”
Norris không nói tiếp, nhưng Dylan hiểu rõ ý cậu.
Nhìn đôi mắt thâm quầng của Norris, có thể thấy công việc dưới kia của cậu rất vất vả.
“Lên đây rồi thì cứ thoải mái đi, tôi sẽ mở cho cậu một phòng hạng nhất trên tầng hai, có cả ban công để tắm nắng đấy!”
“Cảm ơn!”
*Leng keng*
Tiếng chuông cửa lại vang lên, lần này là một nhóm thám hiểm quen thuộc bước vào.
“Chào Bianca!” Vera vừa vào cửa đã chào cô nhân viên nhỏ, sau đó mới đi đến quầy, “Anh Dylan, còn loại rượu Phong Ngữ Giả lần trước không? Hiệu quả lắm, lần này tôi muốn mua thêm vài chai.”
Bên cạnh, nàng tiên xinh đẹp Sirian cũng gật đầu đồng ý: “Cả thành phố nấm này chỉ có tiệm của anh là bán thuốc tiên chính hiệu, một số loại tôi cũng chưa từng thấy, tò mò không biết là dược sư tiên tộc nào lại đến gần đây kiếm sống.”
“Bí mật kinh doanh” này đương nhiên Dylan sẽ không tiết lộ, ông nhanh chóng đặt vài chai “Phong Ngữ Giả” trước mặt Vera, người này cũng vui vẻ trả tiền.