Norris với quầng thâm nặng dưới mắt, mệt mỏi quan sát hai tên người lùn đã khiến hắn mất ngủ mấy ngày liền. Hắn cầm tấm bảng ghi chép lên hỏi:
“Biết thiết kế kiến trúc ngầm không?”
“Không biết.”
“Vậy có kinh nghiệm đào hang lớn chứ?”
“Không có.”
“Ít nhất cũng phải có chút kinh nghiệm khai thác mỏ chứ?”
“Cũng không nhiều lắm…”
Norris hỏi câu cuối cùng: “Vậy các ngươi ít nhất cũng có chút tài năng gì chứ?”
Torin gãi đầu, do dự trả lời: “Ờ… giỏi phiêu lưu?”
Norris gật đầu vô cảm, ghi vào mục “tài năng” chữ “Không”, sau đó đánh dấu “Cấp C” ở góc phải phía trên. Miệng còn lẩm bẩm: “Kinh nghiệm khai mỏ cũng không có, thứ này cũng xứng gọi là người lùn…”
Trong hệ thống phân cấp tù binh của Vườn Nấm, Cấp C thuộc loại không có thực lực vượt trội, cũng không có công dụng đặc biệt, là cấp thấp nhất.
Còn Dấp D bên dưới… đó đều là những nhân tài đặc biệt được “quan tâm” riêng bởi lão đại.
Sau khi ghi chép xong, Norris dùng ngôn ngữ chung trôi chảy tuyên án với hai người lùn:
“Torin, Grom, do các ngươi phạm các tội nhập cảnh trái phép, hối lộ công khai, tập thể vượt ngục, chống trả bạo lực, dụ dỗ người rồng trí tuệ không hoàn chỉnh chưa thành… hiện phán quyết cải tạo lao động với hạn ngạch 5000 điểm cống hiến. Nếu có khiếu nại, có thể trong vòng 5 ngày kháng cáo lên Vườn Nấm, do lão đại trực tiếp phán quyết.”
Torin giơ tay: “Xin hỏi… lao động cải tạo hạn ngạch 5000 điểm cống hiến cụ thể là gì?”
“Là mỗi ngày làm việc như điên, khoảng một đến hai năm tích đủ điểm cống hiến để giành lại tự do.”
Grom không nhịn được phản kháng: “Chúng tôi vô tội! Chúng tôi hoàn toàn không biết đây là lãnh địa của các người, tất cả chỉ là hiểu lầm! Tôi muốn kháng…”