Hê hô! Hê hô! Cuốc rung lên!
Hê hô! Hê hô! Đục vách đá!
Dưới lòng đất tối om, ánh lửa sáng ngời,
Đào vàng lên đổi rượu ngon!
Sập hầm, vũng nước chẳng lo,
Người lùn đâu sợ sức mòn!
Nếu chẳng may kẹt dưới hầm sâu,
Hương bia dẫn lối về nhà!
…
Không khí trong quán rượu “Hàm Khổng Lồ” tràn ngập mùi bia mạch nha và hương thơm nồng của thịt nướng. Tiếng cười nói ồn ào của những người lùn, tiếng va chạm mạnh của những chiếc cốc gỗ khi họ nâng ly, cùng với điệu hát lệch tông của những bài ca mỏ, và cả tiếng gọi nhau của những người phục vụ mang khay đồ uống lướt qua giữa những chiếc bàn ghế chật chội… Tất cả tạo nên một khung cảnh chiều tối quen thuộc đối với mọi người lùn.
Ở góc sâu nhất của quán, gần bức tường đá, người lùn Torin Deepforge đang cùng bạn bè uống ly rượu cuối cùng trước khi chia tay. Torin đã từng bất ngờ rơi xuống hầm ngục Puji và sau đó được đưa trở về dãy núi. Bên cạnh anh là Glennum, một người lùn khác, người đã cùng Torin trải qua những thử thách sinh tử ở vực sâu Scarecrow và hầm ngục Puji. Từ mối quan hệ thuê mướn đơn thuần, họ đã trở thành bạn thân thiết, luôn gắn bó bên nhau.
Đối diện họ là Kjell, một người hồ ly có bộ lông trắng hiếm thấy giữa những ngọn núi.
Người lùn không giống như tộc Tiên, họ không đóng cửa với thế giới bên ngoài mà luôn chào đón các tộc khác. Tuy nhiên, dù có mở cửa, số lượng ngoại tộc thực sự muốn định cư ở dãy núi này vẫn rất ít ỏi, bởi ở đây chẳng có lợi lộc gì nhiều. Những mỏ khoáng sản có giá trị đều nằm trong tay một vài thị tộc, và nếu không có tài năng khai thác như người lùn, sẽ rất khó để kiếm sống ở đây. Những kẻ phiêu lưu cũng chỉ có thể nhận được những công việc nhỏ nhặt như dọn dẹp quái vật trong các hầm mỏ mà thôi.
Hầm ngục Magma ở giữa dãy núi từ lâu đã được người lùn kiểm soát hoàn toàn và trở thành một nguồn tài nguyên thuần túy, không cần sự can thiệp của người ngoài. Vì vậy, ngoại tộc ở đây rất hiếm, chưa kể đến những người hồ ly với số lượng vốn đã ít ỏi.