Không khí trong hầm ngục ngập tràn mùi gỗ cùng hương nấm thoang thoảng khó nắm bắt. Ánh đèn dầu kéo dài bóng hai người, in lên bức tường kỳ lạ đầy lỗ tròn phía sau, lay động nhẹ theo ngọn lửa.
Clolo nhìn Dilan, gương mặt lộ vẻ vui mừng xen lẫn khó tin: “Dilan đệ, ta còn đoán xem ai có thể hành động nhanh đến thế, sớm tổ chức được Hội Tương Trợ ở Thành Nấm mới xây. Nhưng ngươi… thật sự ngoài dự đoán…”
Hắn lắc đầu, giọng điệu tràn đầy bất ngờ chân thành.
Dilan cũng tỏ ra chấn động, đặt hai ly rượu trên bàn rồi ngồi xuống đối diện Clolo, giọng đầy cảm khái: “Đại ca… thật không ngờ lại gặp nhau ở đây, theo cách này.”
“Đúng vậy!” Clolo nhấp một ngụm rượu, nếm thử hương vị nhưng ánh mắt lại lướt qua Dilan và căn phòng bí mật. “Kẻ mới ngày xưa còn phải ta chỉ từng chút một cách ngụy trang, giờ đã… thành tài rồi. Nhiệm vụ của ngươi ở quần đảo sau đó thế nào?”
Dilan thở dài: “Xui xẻo chút, thất bại, may mà trở về được. Thật lòng mà nói, nếu không có đại ca dẫn dắt, dạy bảo, có lẽ ta đã gục ngã giữa đường. Ân tình này, ta luôn khắc ghi.”
Hai người tưởng như có nói không hết chuyện, từ cảnh Dilan sống sót khốn khổ trên đảo hoang, đến chuyện Clolo suýt bị kỵ sĩ giáo hội vây bắt. Trong tiếng cười nói, ly rượu nhanh chóng cạn đáy.
“Thấy ngươi sống tốt, ta làm đại ca cũng yên lòng.” Clolo đứng dậy, giơ tay vỗ vai Dilan một cách tự nhiên, như muốn khích lệ hậu bối.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay sắp chạm vào vai Dilan, biến cố bất ngờ ập đến!
Năm ngón tay đột nhiên biến dạng, đầu ngón mọc ra móng vuốt sắc nhọn màu đen, đâm thẳng vào xương đòn vai phải Dilan!
Đồng thời, tay kia hắn lóe lên ánh sáng lạnh, một con dao găm tẩm độc tê liệt màu xanh lặng lẽ vung về phía eo Dilan!