Tương truyền, tộc Elf chỉ có duy nhất một thành phố.
Những nơi khác có thể tồn tại vài khu định cư nhỏ, nhưng nơi thực sự xứng danh “thành phố”, chỉ có một – nằm sát bên Hầm ngục Thần Mộc.
Hiểu biết của Lâm Quân về Rừng Elf và thành phố của họ hầu hết đến từ những lời khoác lác của đám lữ khách say xỉn trong quán rượu.
Một số vỗ ngực tự nhận “đã từng vào”, “đã tham quan”; số khác thì thề thốt rằng “ta có bạn từng vào đó”.
Nhưng mô tả của họ khác nhau như trời với vực.
Kẻ thì bảo đó là quần thể cung điện pha lê ẩn trong tán cây khổng lồ; người lại nói là mê cung ba chiều đan bằng cây sống; có kẻ còn quả quyết đó là đô thị hang động dưới lòng đất phủ đầy rêu phát sáng…
Một ngàn lữ khách say sẽ có một ngàn phiên bản thành phố Elf khác nhau.
Nhìn vào bảng thông tin toàn đồng, bạc của họ, vàng còn hiếm như lông phượng, đủ biết độ tin cậy của những lời này.
Tộc Elf chiếm cứ góc đông nam lục địa, gần như biệt lập với thế giới, số Elf dám bước ra ngoài vốn đã ít ỏi.
Nhưng con số đó vẫn áp đảo so với ngoại tộc dám xâm nhập Rừng Elf rồi sống sót trở về.
Nếu chịu khó tra cứu chắc sẽ tìm được thông tin chính xác, nhưng vì Puji sắp tự mình khám phá nên Lâm Quân lười mất công.
Suốt chặng đường từ hầm ngục, Lâm Quân phát hiện nhiều Elf.
Không phải dạng khách qua đường, mà là những bóng hình lặng lẽ ẩn trong tán cây, kẽ đá, toàn lính canh tổ chức bài bản, phổ biến cấp bạc đến vàng.
Ngoài ra, rừng còn rải rác nhiều pháp trận không rõ mục đích, giấu ở mọi ngóc ngách.