Căn phòng tối om chỉ được thắp sáng bởi ngọn nến leo lét, bóng lửa chập chờn như đang nhảy múa trong hoảng loạn trên tường.
Alama ngồi cứng đờ bên bàn, gương mặt đen như mực.
Hắn chằm chằm nhìn những sợi nấm đang lan rộng trên cánh tay mình – những đường gân trắng bệch, mảnh mai đã ăn sâu vào da thịt, như thể chúng vốn dĩ đã thuộc về nơi này.
Bên cạnh, một lọ thuốc rỗng nằm im lìm – đó là “Thuốc Phản Sinh” vừa bị hắn uống cạn.
Loại thuốc hiếm có khả năng kích hoạt tiềm lực sinh mệnh, đào thải dị vật trong cơ thể này có hiệu quả thần kỳ, nhưng cái giá năm mươi đồng vàng đủ khiến phần lớn lữ khách phải bỏ cuộc.
Nhưng với Alama, chuyện này chẳng đáng là bao.
Thế nhưng kết quả lại như một gậy đập thẳng vào tim. Mười phút đã trôi qua kể từ khi uống thuốc, những sợi nấm trên tay vẫn không hề suy chuyển, thậm chí… còn trở nên hoạt bát hơn?
“Vô dụng! Hoàn toàn vô dụng!” Alama quăng mạnh lọ thuốc xuống đất!
Tiếng thủy tinh vỡ tan xé toạc màn tĩnh lặng. Hắn dùng hai tay bấu chặt lấy đầu, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức.
“Tại sao lại thế này? Tại sao chỉ có ta?”
Dù nói vậy, nhưng thực ra Alama đã phần nào đoán được lý do mình bị ký sinh – chỉ có hắn mới có thể dễ dàng che giấu triệu chứng sau khi bị nhiễm.
Ảo thuật của hắn không những không giúp thoát thân, mà ngược lại còn trở thành lý do khiến Puji để mắt tới!
Rốt cuộc… hắn sẽ trở thành cái gì?
Một xác chết bị sợi nấm xâm chiếm?
Một cây “nấm” dị dạng?
Hắn không dám nghĩ tiếp, chỉ một ý niệm thoáng qua cũng đủ khiến nỗi sợ hãi như dây leo lạnh giá siết chặt trái tim, khiến hắn nghẹt thở.
Cảm giác đó… sao mà giống y hệt lúc bị truy đuổi trong vực Scarecrow năm nào!
Và lần này, trước nỗi sợ, hắn lại một lần nữa đưa ra lựa chọn giống hệt – chạy trốn.
Vứt bỏ tất cả!