Lâm Quân đang kiểm tra khuẩn võng của mình.
Hết lần này đến lần khác, vẫn không tìm ra nguồn gốc của giọng nói kia.
Nếu là âm thanh vọng ra từ trong sương mù thì còn đỡ, nhưng đột nhiên xuất hiện trực tiếp trong khuẩn võng thì đúng là đáng sợ.
Giống như về nhà mà nghe thấy tiếng người lạ trong phòng bên vậy.
*”Cố lên?”*
Là nói với mình hay với Dylan?
Chắc là với mình, bởi Dylan đã ngất rồi.
Nhưng ai có thể nói câu đó?
Quái vật trong sương mù?
Giọng của con quái đó nghe còn hay hơn cả tiên cá trong truyền thuyết.
Hay là thần linh, ngoại thần, cổ thần, thiên sứ, ác quỷ?
Lâm Quân bất giác lục lại tất cả các bối cảnh từ kiếp trước.
Biết đâu thế giới này là vở kịch do một vị thần sắp đặt, còn mình chỉ là chú hề trên sân khấu?
Thành thật mà nói, cô không mong đây là tình huống đó…
Một đêm toàn những chuyện khó hiểu, may là cuối cùng cũng thoát khỏi sương mù và trời đã sáng.
Sáu tiếng sau.
Dylan tỉnh dậy trên thuyền, đã hấp thụ đủ ánh sáng để bổ sung ma lực. Thứ đầu tiên anh thấy là tên trinh sát đang ủ rũ…
Dylan có khả năng quang hợp, phơi nắng là chuyện thoải mái, còn tên trinh sát không những không có quang hợp, mà ngay cả khả năng kháng nhiệt cũng không mang theo, dưới cái nắng như thiêu như đốt chỉ có thể chịu đựng.
Chưa kể trước đó còn ngâm nước biển, giờ tình trạng của Dylan thậm chí còn tốt hơn trinh sát.
Dylan nhìn quanh — không sương mù, không chiến thuyền khổng lồ, và dĩ nhiên cũng không có thủy quỷ.
*”Vậy là… sống sót rồi?”*
*”Chưa hẳn.”* Lâm Quân dội gáo nước lạnh.
Dù mặt trời có thể bổ sung ma lực, nhưng Dylan không thể chỉ dựa vào đó để duy trì sự sống — một nửa cơ thể anh vẫn là thể xác.
Cần nước. Cần thức ăn.
Thức ăn có thể bắt cá, nhưng nước ngọt thì không dễ kiếm.