Những đám mây chì chìm thấp, từ trên trời vọng lại vài tiếng sấm rền.
Người áo đen ngồi xổm bên cạnh thi thể bị chặt đôi, ngón tay khô gầy thô bạo xé toạc túi hàng.
Sau một hồi lục lọi, người áo đen tóm lấy nửa chiếc túi cuối cùng giật mạnh, đổ tất cả mọi thứ trên mặt đất đầy bùn đất.
Những kẻ tấn công khác cũng lục tục kéo đến, đổ những túi hàng còn lại xuống đất.
Tám người áo đen ngồi xổm trên đất, giống như đang lục đậu trong đống gạo, nghiêm túc lục tìm.
Nhưng họ vẫn không tìm thấy thứ họ muốn.
Người đứng giữa tức giận bóp nát viên pha lê trong tay, những người áo đen khác vội vàng lùi lại, không biết là để tránh những mảnh vỡ bay tứ phía hay cơn giận dữ của trưởng nhóm.
“Không… không… không có! Tại sao lại không có?”
Giọng nói đầy áp lực chất chứa sự tức giận, nhưng không phải ngôn ngữ của loài người.
“Tin tức không thể sai, những con người thấp hèn này cũng không thể nhanh chóng phát hiện điều bất thường, nhất định có gì đó không đúng!”
“Đại nhân,” một người áo đên bên cạnh bước lên, cẩn thận nhắc nhở, “có phải là trên thi thể không?”
“Vậy các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đi tìm!”
“Vâng vâng!” Mấy kẻ áo đen kinh sợ tản ra, đi tìm ba thi thể còn lại.
Mười phút sau, tất cả những kẻ tấn công đều tập hợp lại nơi phục kích ban đầu, nhìn chằm chằm vào mũi tên dính máu trên mặt đất.
Trưởng nhóm nhặt lên mũi tên, khẽ nói: “Elvina?”
Một trong số những kẻ áo đen lập tức quỳ xuống, vội vàng biện giải: “Đại nhân Laxus, tôi thề mũi tên đó chắc chắn đã bắn xuyên qua tim hắn!”
“Vậy cái này giải thích như thế nào?” Mũi tên áp vào trán của Elvina, như thể sắp đâm vào.
Elvina không giám động đậy, chỉ có thể run rẩy cầu xin một cơ hội:
“Chắc…. chắc chắn hắn có phương pháp bảo toàn tính mạng khác, tôi có thể truy tung hắn! Xin ngài cho tôi lập công chuộc tội!”