“Delan, anh có biết hầm ngục đến từ đâu không?”
Lão dơi tạm thời không đánh được, những việc khác đều đã đi vào quỹ đạo, Lâm Quân nhàn rỗi lại nhớ đến vấn đề về hầm ngục.
Dưới ánh đuốc, Delan đang chỉnh sửa góc quan tài dừng tay lại, gãi đầu suy nghĩ một chút:
“Đến từ đâu sao?
Xin lỗi đại ca, tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Hồi nhỏ tôi từng nghe kể chuyện, nói rằng dũng giả và ma vương đại chiến, đánh thông đường nối đến vực sâu, hình thành nên hầm ngục.
Nhưng như vậy rất nhiều logic đều không thể giải thích được, rõ ràng chỉ là câu chuyện đơn thuần thôi.
Còn có cách giải thích khác không thì tôi không biết nữa.”
Câu chuyện này nghe thật giống như hai đại nhân vật đại chiến đến tận thiên hà vỡ vụn…
“Vậy chẳng lẽ không ai nghiên cứu những thứ này sao?”
“Có chứ, những người trong hiệp hội di vật làm việc này, họ còn thường xuyên đăng các phần thưởng liên quan đến manh mối nữa.
Tiếc là những nhiệm vụ đó chỉ là để xem mà thôi, manh mối giá trị từ hàng trăm năm trước đã bị người ta tìm hết rồi.
Tôi chưa từng nghe ai làm giàu nhờ cái này cả.”
“Vậy anh có thể lấy được những thông tin này từ cái hiệp hội đó không?”
Delan nghe xong liên tục lắc đầu.
“Không thể nào đại ca, hiệp hội di vật là tổ chức chính thức thuộc liên hiệp vương quốc.
Những kẻ phiêu lưu tầm thường như tôi còn không vào được cửa.
Tôi cũng không phải là trộm, không thể giúp đại ca lấy trộm những tài liệu đó được.”
Quả nhiên không thể sao? Cũng không nằm ngoài dự đoán của Lâm Quân, anh chỉ hỏi thử thôi.
Khác với những người bản địa như Delan vốn coi hầm ngục là một phần bình thường của thế giới.
Trong mắt Lâm Quân, nhiều chỗ trong hầm ngục này quá có quy luật, rõ ràng là được sắp đặt một cách cố ý.