Nhà thờ Fenrad.
Kể từ khi cư dân nơi đây được di dời, nhà thờ đã trở thành nơi tập trung những người bị thương. Một nhóm nạn nhân nhiễm Huyết Độc cũng bị giam riêng trong các phòng biệt lập.
Các giáo sĩ không bỏ mặc họ, mà thông báo cho người thân, hy vọng một hoặc hai người có thể được cứu.
Hôm nay, mùi máu trong nhà thờ nồng nặc gấp nhiều lần thường ngày.
Liên tục có thương binh được đưa vào, phần lớn đều bị thương nặng.
“Grr… Aaaa! Thả ta ra!”
Không có Thánh Quang trấn áp trong thời gian dài, những bệnh nhân nhiễm Huyết Độc ngày càng trở nên điên loạn.
Giáo sĩ tập sự Marvin dùng hết sức ghì chặt một bệnh nhân đang giãy giụa, đồng đội nhanh chóng trói chặt hắn bằng dây thừng.
“Không ổn rồi, phải dùng Thánh Quang Thuật trấn áp mới được. Giáo sĩ Granen đâu?”
Đồng đội liếc nhìn những bệnh nhân đang gào thét xung quanh, lắc đầu:
“Vẫn đang chữa trị bên ngoài. Vừa có thêm hai người bị thương nặng nữa… Giáo sĩ chắc không còn đủ sức giúp họ đâu.”
“Tôi đi hỏi thử.”
Marvin bước ra ngoài, quả nhiên thấy giáo sĩ đang một tay nhét ruột một người lính vào bụng, tay kia thi triển Trị Liệu Thuật để duy trì sinh mạng cho anh ta.
Đợi đến khi người lính tạm ổn, Marvin mới tiến lên nói:
“Giáo sĩ Granen, những bệnh nhân nhiễm Huyết Độc phải được trấn áp bằng Thánh Quang Thuật ngay, không thì họ không chịu nổi nữa đâu.”
Granen quay lại, Marvin mới nhận ra đôi mắt ông không còn ánh sáng như thường ngày, chỉ còn vẻ mệt mỏi kiệt quệ.
Đây là dấu hiệu của việc cạn kiệt ma lực.
Marvin đoán chắc là không còn Thánh Quang Thuật nữa rồi.
Đúng như dự đoán, Granen đau lòng nói:
“Marvin, cầm kiếm vào đi… Giúp những người không còn hy vọng được giải thoát.